Bà tôi
Cháu cất tiếng gọi bà khi bắt đầu biết nói
Để được bế, được bồng, được ru giấc ngủ ngon
Nhớ tuổi thơ khi biết chạy lon ton ...
Một nét thu quê
Thu đã về nhẹ nhàng trên phố nhỏ
...
Tâm sự người con vùng lũ
Lần đầu tiên con trọ học xa nhà
Cuộc sống mới với bao điều khác lạ
Sự lấn chen ồn ào nơi phố xá
Con không quen…
Bao nỗi buồn không thể gọi thành tên
Cứ mơ hồ chất đầy lên trang giấy
Trong giấc ngủ mê
Con vẫn thấy…
Cha mẹ quê nhà, anh chị nơi xa
Cơn bão lụt đi qua
Để lại dòng nước mắt mặn đắng
Mẹ khóc…
Cha nén nỗi đau vào nếp...
Hoa và ngày 20-11
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông...
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô còn cài?
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô- những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa...
Thơ Quốc Thường.
Ngôi trường sau lũ
Vào trung tuần tháng chín năm nay
Đất trời bổng chuyển cơn vần vũ
Miền trung chìm trong biển lũ
Nước trắng đồng, sóng đánh vỡ triền đê.
Có những ngôi trường nằm giữa đồng quê
Cơn lũ quét tràn qua còn in vết.
Trang giấy mỏng nước nhòe chữ viết
Trong mắt người chưa hết nỗi âu lo.
Cả nước động lòng trước nỗi cam go
Từng lời nói động viên chia sẻ
Những bát gạo đồng tiền tình nghĩa
Cho lòng người ấm một niềm tin...
Nắng lại...
NGH Ề TH ẦY GI ÁO
Sống gần cả cuộc đời
Với mái trường và đàn trẻ nhỏ
Trong tim mang ngọn lửa
Yêu trẻ yêu nghề, gắn bó lòng ta
Có những người đi rất xa, rất xa
Kỷ niệm nhà trường không bao giờ quên được.
Chú chuồn chuồn bay cao có một thời với nước
Khôn lớn rồi, hẹn gửi thế hệ sau
Mong đừng bay cao - chê nước thấp
Cây lớn lên từ đất
To lớn, xanh cao nhưng rễ ở đất dày
Gom góp tháng ngày, chắt chiu nuôi cành...
Ngôi trường sau mùa lũ
Vào trung tuần tháng chín năm nay
Đất trời bổng chuyển cơn vần vũ
Miền trung chìm trong biển lũ
Nước trắng đồng, sóng đánh vỡ triền đê.
Có những ngôi trường nằm giữa đồng quê
Cơn lũ quét tràn qua còn in vết.
Trang giấy mỏng nước nhòe chữ viết
Trong mắt người chưa hết nỗi âu lo.
Cả nước động lòng trước nỗi cam go
Từng lời nói động viên chia sẻ
Những bát gạo đồng tiền tình nghĩa
Cho lòng người ấm một niềm tin...
Nắng lại...
NH ỮNG NG Ư ỜI TH ẮP L ỬA
Có nơi nào như đất nước Việt Nam
Mỗi xã phường có một đài tưởng niệm
Những dòng chữ tên người ẩn hiện
Như vì sao lấp lánh giữa trời.
Anh ra đi khi tuổi đôi mươi
Nét trẻ trung nụ cười tươi rói
Lời yêu thương còn chưa dám nói
Giờ nơi đâu sao mãi không về?
Anh ra đi mang theo dáng hình quê
Ánh mắt mẹ nhìn con đắm đuối
Giờ nơi đâu giữa ngàn rừng vạn suối
Bạc tóc mỏi mòn, xiên bóng mẹ hoàng hôn!...
CÔ GIÁO VÙNG CAO
Đã là mùa đông thứ mười
Cô lên dạy vùng cao Mèo Vạc...
Làng bản bây giờ đổi khác
Cậu học trò xưa đã lập gia đình...
Cô vẫn bộn bè bên những học sinh
Chuẩn bị mùa gieo hạt mới...
Nhớ ngày về quê em gái bồng con đợi
Thấy chị cười đan cái rét mùa đông...
Cái chữ đã về với bản người Mông
Hạnh phúc chưa tìm đến đời cô giáo...
Hết hè này vào mùa mưa bão
Cô xin về xuôi...
( Nguyễn Xuân Tiến -...
NỖI LÒNG NGƯỜI CHA
Con ơi con con có lỗi gì đâu
Cũng máu đỏ đầu đen như bao người khác
Chỉ có chiến tranh gây nên tội ác
Tội ác tột cùng trong thế giới văn minh
Cha đã từng trận mạc hy sinh
Với những vết thương, trở trời nhức nhối
Có nỗi đau cha không thể nói
Cứ âm thầm giằng xé đêm thâu.
Con ơi con con có lỗi gì đâu
Chỉ có chiến tranh gây nên tội ác
Mái tóc cha tháng ngày trắng bạc
Con vẫn ngô nghê,...
Chùm thơ vê Ngàn Phố -Sông La
Truyện cười
Chào mừng quý vị đến với Website Phòng GD&ĐT Huyện Hương Sơn Hà Tinh.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.


