tho 20- 11

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Đoàn Thị Kim Cúc
Ngày gửi: 19h:06' 16-11-2012
Dung lượng: 391.8 KB
Số lượt tải: 5
Nguồn:
Người gửi: Đoàn Thị Kim Cúc
Ngày gửi: 19h:06' 16-11-2012
Dung lượng: 391.8 KB
Số lượt tải: 5
Số lượt thích:
0 người
*** Trang thơ ***
Trường Tiểu học Sơn Tây
Thơ viết tặng thầy
(Kính tặng thầy hiệu trưởng cũ !)
Hơn sáu mươi năm trọn cuộc đời lo toan
Thầy đã về hưu tóc giờ điểm bạc,
Giã từ Sơn Tây ,Thầy về bên mái ấm
Giữa ngày vui con nghe nặng bên lòng.
Học trò xưa giờ lại là các cô đồng nghiệp
Lưu luyến bên Thầy muốn nói lời tạm biệt
Xúc động lắm, nghẹn ngào không nói được
Bao nhớ nhung những gian khó buổi ban đầu.
Cố lắng tai nghe nhưng có nhớ được gì đâu! Rồi bạn bè cùng đưa lời chúc Thầy tíu tít
Ôi biết mấy vui - buồn trước lúc chia xa...
Rồi lại vui trong tiếng hát chan hoà
Lại dạt dào theo dòng thơ Thầy đọc
Con lại nhớ buổi đầu lên lớp
Đất Kim Thành thương mến biết bao
Trên vùng trường cao cao bên đường Tám
Con muốn một ngày Thầy trở lại ghé thăm
Về với Sơn Tây trong những chiều nắng ấm
Về với Sơn Tây ba vùng trường - ba mỏm núi nghiêng nghiêng.
Giọng học trò trong trẻo thơ ngây
Lời cô giảng vang xa mê mải quá!
Nắng chiều nghiêng sân trường in bóng lá
Con tìm hoài sao chưa thấy th?y đâu ?
Nắng chiều nghiêng trời Sơn Tây cao xanh
Ngày vui ngắn, ra về không bước nổi
Tay lại cầm tay , lòng dặn lòng ghi nhớ:
Lời nhắn nhủ cùng thầy : Nhớ mãi Sơn Tây !
20-11/ Ngày xưa ơi !
(Khi ta ? ch? l noi d?t ?- Khi ta di d?t b?ng hoỏ tõm h?n!)
( Con xin kính chúc thầy cùng gia đình : luôn dồi dào sức khoẻ- hạnh phúc và nhiều niềm vui! )
Không đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần có lỗi
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, giản đơn, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được, Thầy ơi !
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao quặn lên nỗi nhớ đến xao lòng .
Đã rất chiều,bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra ?
Trường Tiểu học Sơn Tây
Thơ viết tặng thầy
(Kính tặng thầy hiệu trưởng cũ !)
Hơn sáu mươi năm trọn cuộc đời lo toan
Thầy đã về hưu tóc giờ điểm bạc,
Giã từ Sơn Tây ,Thầy về bên mái ấm
Giữa ngày vui con nghe nặng bên lòng.
Học trò xưa giờ lại là các cô đồng nghiệp
Lưu luyến bên Thầy muốn nói lời tạm biệt
Xúc động lắm, nghẹn ngào không nói được
Bao nhớ nhung những gian khó buổi ban đầu.
Cố lắng tai nghe nhưng có nhớ được gì đâu! Rồi bạn bè cùng đưa lời chúc Thầy tíu tít
Ôi biết mấy vui - buồn trước lúc chia xa...
Rồi lại vui trong tiếng hát chan hoà
Lại dạt dào theo dòng thơ Thầy đọc
Con lại nhớ buổi đầu lên lớp
Đất Kim Thành thương mến biết bao
Trên vùng trường cao cao bên đường Tám
Con muốn một ngày Thầy trở lại ghé thăm
Về với Sơn Tây trong những chiều nắng ấm
Về với Sơn Tây ba vùng trường - ba mỏm núi nghiêng nghiêng.
Giọng học trò trong trẻo thơ ngây
Lời cô giảng vang xa mê mải quá!
Nắng chiều nghiêng sân trường in bóng lá
Con tìm hoài sao chưa thấy th?y đâu ?
Nắng chiều nghiêng trời Sơn Tây cao xanh
Ngày vui ngắn, ra về không bước nổi
Tay lại cầm tay , lòng dặn lòng ghi nhớ:
Lời nhắn nhủ cùng thầy : Nhớ mãi Sơn Tây !
20-11/ Ngày xưa ơi !
(Khi ta ? ch? l noi d?t ?- Khi ta di d?t b?ng hoỏ tõm h?n!)
( Con xin kính chúc thầy cùng gia đình : luôn dồi dào sức khoẻ- hạnh phúc và nhiều niềm vui! )
Không đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần có lỗi
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, giản đơn, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được, Thầy ơi !
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao quặn lên nỗi nhớ đến xao lòng .
Đã rất chiều,bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra ?
 
↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng ZIP và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT ↓
Truyện cười
Chào mừng quý vị đến với Website Phòng GD&ĐT Huyện Hương Sơn Hà Tinh.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.






